Tình yêu của anh quá lớn lao tôi không xứng đáng

Chia tay vợ, chấp nhận mất đi tất cả, anh chỉ mong tôi ở lại bên anh.

Tôi viết những của mình lên đây để mọi người giúp tôi vì giờ tôi không biết làm thế nào nữa rồi. Tôi hiện nay là sinh viên năm cuối trường ĐHKT. Tương lai đang rộng mở với tôi và tưởng chừng mọi thứ luôn tốt đẹp. Học xong, đi làm giúp đỡ gia đình nghèo khó của mình. 21 tuổi, tôi xinh xắn và ngoại hình chuẩn.

Trước giờ, tôi luôn phản đối gay gắt việc cặp bồ với chồng người khác cho dù đó là bất cứ lý do nào. Tôi chẳng thể nào ngờ một ngày rắc rối đó lại đến với mình. Hơn sáu tháng trước, tôi quen một người đàn ông 28 tuổi, đã có vợ và một bé gái 8 tháng. Sau khi cưới, dù không yêu vợ nhưng lúc nào anh cũng nói tốt về vợ. Học xong, anh không đi làm công ty mà ở nhà mở một quán bida để kinh doanh. Anh là người đàn ông thông minh, làm bất cứ việc gì cũng tốt. Anh làm được rất nhiều tiền, tự tay xây nhà và mở thêm nhiều quán bida mới.

Tôi quen anh cũng trong tình huống đó. Vì tôi cũng muốn kinh doanh dịch vụ bida nên thường xuyên trao đổi với anh. Qua những câu chuyện giữa hai người, anh còn tâm sự với tôi về gia đình anh. Anh nói rằng anh đã vì mẹ mà . Vợ anh rất đẹp và có công việc ổn định, lương cao. Tôi cảm nhận ở anh một sự dễ mến nhưng dường như tâm hồn anh đã bị cô đơn quá lâu. Bất ngờ một ngày anh nói rằng anh đã thương tôi rồi. Anh biết tôi từ trước, ngay từ khi tôi bắt đầu học đại học. Nhưng tôi lúc nào cũng có người theo đuổi. Còn anh lúc đó thì mới .

Tôi thực sự choáng và sốc nhiều lắm vì một người đàn ông có vợ rồi mà như vậy thì không tốt chút nào. Nhưng nghĩ lại thì anh nói đúng. Anh chưa một lần nào sỗ sàng với tôi, không bao giờ đụng chạm tới cơ thể tôi. Xung quanh anh cũng có rất nhiều phụ nữ vây quanh. Tôi đã từ chối thẳng thừng vì bảo anh đã có vợ. Nhưng anh chỉ mỉm cười và nói với tôi rằng dù công việc rất bận rộn, một ngày anh chỉ ngủ có 4 tiếng nhưng từ lúc quen tôi, anh đã dành cho tôi nhiều thời gian, nấu cháo trứng cho tôi mỗi ngày. Cà phê sữa anh pha cũng rất ngon. Anh dành mọi thứ cho tôi. Anh còn cho tôi gặp gỡ bạn bè anh để hiểu anh hơn nhưng tôi vẫn không tin tình cảm của anh vì anh vẫn chưa ly dị vợ.

8-563844-1368128974_500x0.jpg

Vợ anh cũng biết chuyện chúng tôi quen nhau. Lúc đầu, chị gọi điện thoại cho tôi nói chuyện rất nhẹ nhàng. Chị em tâm sự với nhau. Nhưng chuyện gì đến cũng đã đến. Chúng tôi đã đi quá giới hạn. Sau lần đó, tôi không để anh gặp tôi nữa vì nghĩ rằng anh chỉ quen tôi cho vui. Rồi anh tìm đến tôi mong tôi tha thứ. Anh bảo anh không kiềm lòng được trước sự quyến rũ của tôi, nhìn vào mắt tôi, bất cứ người đàn ông nào cũng không kiềm lòng nổi.

Những ngày sau đó, anh vẫn đến thăm tôi để chứng minh cho tôi thấy việc anh làm không phải là lợi dụng thân xác tôi như tôi vẫn nghĩ. Anh chở tôi đi ăn kem xôi, nấu cháo trứng cho tôi và tặng tôi gấu bông thật đẹp vào ngày phụ nữ. Thời gian ít ỏi anh đều dành cho tôi. Vợ anh biết chuyện và lại càng ghét tôi hơn. Cuối cùng, anh đã chọn ký vào đơn ly dị, cho chị toàn bộ những gì mình có để đến bên tôi với hai bàn tay trắng. Nhưng vợ anh không chịu, đến giờ vẫn chưa ký vào đơn.

Nhìn tình cảnh của anh, tôi thương anh quá. Vì tôi, anh đã chấp nhận mất đi tất cả. Mặc dù rất mệt mỏi nhưng không bao giờ anh để tôi bị ảnh hưởng. Một lần, vợ anh tâm sự với tôi chuyện của hai người. Họ là bạn học với nhau 10 năm trời nhưng chưa bao giờ chị thấy anh tặng hoa cho bất kỳ ai, kể cả chị. Chưa bao giờ anh vào bếp nấu cháo cho chị dù chị đang có bệnh hay có em bé, cũng chẳng bao giờ anh biết hay buồn vì ai. Anh ghét phụ nữ. Nhưng giờ với tôi, anh khác hẳn, luôn làm tôi bất ngờ với nhưng món quà đơn giản. Mỗi khi sờ trán tôi thấy nóng là chạy đi mua thuốc bắt tôi uống liền, chưa bao giờ đòi hỏi tôi chuyện thể xác. Thậm chí, anh còn khóc đến ba lần khi tôi nói chia tay.

Tôi nhớ có lần tôi , anh đã chạy theo mãi đến bến xe và xin tôi hãy ở bên anh đừng đi đâu nữa hết. Và rồi tôi cũng không đi được vì tôi yêu anh. Thời gian này, chị vợ cứ tìm đến tôi và muốn tôi chấm dứt với anh. Cỉ cần anh hanh phúc còn tôi sao cũng được. Ai nói gì, nghĩ sao tôi không quan tâm nữa. Giờ tôi đang rối bời. Tôi muốn ra đi để anh với vợ lại như trước nhưng anh nói chỉ ở bên tôi, anh mới biết thế nào là hạnh phúc thật sự, biết ghen biết tuông là như thế nào. Anh chưa từng như thế với ai, kể cả vợ anh.

Mấy ngày nay, tôi không ăn ngủ được. Hãy giúp tôi biết phải làm gì bây giờ? Có thật là yêu tôi và cần tôi đến thế không vì tôi chẳng có gì chân thành cho anh. Tôi khóc rất nhiều mỗi khi nghĩ đến điều này. Đọc những dòng tâm sự này, xin các bạn hãy cho tôi một lời khuyên chân thành để tôi biết làm điều phải lẽ.

Cùng Danh Mục:

Liên Quan Khác

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>